Chương 66 - [Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Phó quan gõ cửa, được đáp lại thì đẩy cửa phòng tướng quân ra, ra hiệu cho quân thư đi theo anh ta vào.

Cordis gặp mặt bốn quân thư sắp lập đội cùng cậu.

Trùng đứng mũi chịu sào chính là bạn trùng quen thuộc của cậu- Ike.

Hôm nay đi làm mà chưa thấy Ike, Cordis còn nghĩ anh ta bận việc khác, không ngờ lại gặp anh ta trong đội hình được chuẩn bị riêng cho cậu.

Bốn quân thư bước vào, đứng ngay ngắn giữa văn phòng, đồng loạt hành lễ với tướng quân.

“Bốn trùng này là do tôi và Thượng tướng Manny đã cùng chọn sau khi cân nhắc nhiều lần. Về sau họ sẽ ưu tiên nhận nhiệm vụ từ cậu. Cậu muốn làm gì, có thể giao cho họ.” Frappel lia mắt qua từng quân thư, lời nói tuy hướng về Cordis nhưng cũng là nhắc nhở cho cả hai bên.

“Được, tôi sẽ để họ phát huy sở trường của từng trùng.” Lúc nãy Cordis đã nói rất nhiều với Thượng tướng Manny và Frappel, kế tiếp cậu cũng có nhiều việc muốn làm. Cậu sẽ cố gắng dùng đúng trùng đúng việc.

Cậu nhìn về phía trùng đứng ngoài cùng bên trái là Ike: “Làm quen lại chút nhé, tôi là Trung úy Cordis. Từ nay các công việc cơm nước của nhà ăn căn cứ do tôi phụ trách. Mong sau này hợp tác vui vẻ! Mời từng trùng giới thiệu sở trường và nhiệm vụ của mình.”

Ike nghiêm túc nói: “Tôi là Ike, về sau phụ trách giúp Trung úy Cordis xử lý mảng mua sắm đối ngoại.”

Cordis siết lòng bàn tay. Dáng vẻ đứng đắn của bạn trùng hay đùa của cậu khiến cậu thấy buồn cười, nhưng lúc này không thể cười, cậu chỉ khẽ gật đầu rồi nhìn sang trùng kế tiếp.

Quân thư cao lớn tóc vàng sẫm nhe răng cười: “Trung úy, tôi là Buck, đội trưởng đội ba. Đội tôi từng tiếp xúc với tinh cầu nấm. Sau này nhiệm vụ thu thập mẫu sẽ do đội tôi thực hiện.”

“Vất vả rồi.” Cordis không nhịn được quay đầu hỏi Frappel: “Tướng quân, nhiệm vụ thu thập do một tiểu đội hoàn thành sao?”

“Trong tình huống không khẩn cấp, sẽ ưu tiên để bọn họ đi trước.” Frappel liếc Buck một cái: “Tầm quan trọng của lương thực với Quân đoàn Z11 đang ngày càng tăng. Nhiệm vụ thu thập mẫu sẽ được phát đi trong thời gian tới, Đội của Buck có nhiệm vụ hỗ trợ thu hoạch nguyên liệu nấu ăn.”

Buck gãi mái tóc ngắn, ngượng ngùng cười khì: “Tướng quân nói đúng. Trung úy, tinh cầu nấm là do đội chúng tôi phát hiện. Tôi muốn qua đó xem thử, liệu có thật sự ăn được không.”

Cordis buộc phải nhắc: “Nấm không thể ăn bừa.” Tuy thể chất Trùng tộc cường hãn, nhưng ai biết nấm tinh cầu kia có độc hơn hay không.

Không thể lấy mạng mình ra thử bừa được!

Buck thoáng chột dạ, ấp úng một tiếng, rõ ràng là rất muốn “háo hức đi xem”.

“Phải nấu chín kỹ ăn mới ngon. Nếu chỉ để thỏa mãn tò mò mà thử bừa, lăn ra chết bên đó thì chẳng ai cứu nổi.” Cordis nói thẳng.

Quân thư hay tò mò về thể chất của chính mình, nhưng lời cảnh báo “chết thì hết ăn” cộng với uy thế hiện tại của Cordis cũng đủ khiến anh ta dập tắt cái ý nghĩ liều mạng kia.

Thấy cả người quân thư phủ đầy vẻ tiu nghỉu, chẳng khác con chó lông vàng bị cấm ra ngoài chơi, Cordis thầm thở phào, rồi chuyển mắt sang trùng kế tiếp.

Quân thư có vẻ ngoài và khí chất rất nhã nhặn lên tiếng: “Tôi là Kiều, Phó sở trưởng Viện nghiên cứu. Sau này Trung úy Cordis có bất cứ việc gì cần phía Viện nghiên cứu hỗ trợ đều có thể liên hệ trực tiếp với tôi.”

“Được, tốt quá.” Cordis không nhịn được, nhìn sang Frappel với chút nghi hoặc. Đội nhỏ của cậu nghe theo cậu đã đành, nhưng sắp xếp cả Phó sở trưởng Viện nghiên cứu vào đội của cậu như thế… có ổn không?

Với thân phận như vậy, hỗ trợ cho cậu thế này là quá tốt rồi đó chứ?

“Máy móc xử lý dã thú hoang dã và tinh thú đã bước vào giai đoạn cuối. Trung úy có muốn đặt tên cho nó không?” Kiều rất nhanh thích nghi với thân phận mới. Thực ra, từ lúc anh ta nhận được mẫu thử khoai nướng, anh ta đã cực kỳ hiếu kỳ về Cordis. Nay được gặp chính chủ, lại còn có giao thoa công việc, anh ta thật sự rất phấn khích. Nhưng vì phó quan của tướng quân đã dặn đi dặn lại trước khi vào văn phòng rằng không được tỏ ra quá kích động kẻo dọa Trung úy Cordis, nên anh ta chỉ cố gắng giả vờ bình tĩnh.

Khác với suy nghĩ của Cordis, góc nhìn của Viện nghiên cứu Quân đoàn rất rộng và năng động. Trước đây, công việc chủ yếu của Viện trong Quân đoàn là phân tích, nghiên cứu tinh thú; thường ngày công việc nhiều nhất là xử lý lại các bộ phận tinh thú thu thập từ vũ trụ, sàng lọc ra những linh kiện còn giá trị sử dụng để tạo thêm nguồn thu cho Quân đoàn.

Còn về việc nghiên cứu ra loại vũ khí có sức sát thương cao để bao vây và tiêu diệt tinh thú, hay tách được các chất phóng xạ, độc tố trên người tinh thú cao cấp nhằm giúp Trùng tộc có thể sử dụng năng lượng từ cơ thể tinh thú để chế tạo dược tề…Những điều đó, ngay cả các viện nghiên cứu hàng đầu của đế quốc với đội ngũ nghiên cứu viên ưu tú và tài nguyên phong phú nhất cũng chưa từng làm được.

So với việc tiêu tốn tài nguyên vào những nghiên cứu xa vời, họ thà mang theo vũ khí, cùng hạm đội tuần tra ra ngoài vũ trụ, giết vài con tinh thú thực tế còn hơn.

Chính ý tưởng “dùng tinh thú làm thực phẩm” của Cordis đã khiến họ bắt đầu lại hướng nghiên cứu về máy móc. Hiện tại, việc nghiên cứu này đã tiến triển thuận lợi, sắp tới có thể được phê duyệt cho sản xuất thử.

Giờ họ vẫn không dám mơ tới việc chạm vào tinh thú cao cấp, nhưng chỉ cần biến những con tinh thú phổ thông nhất thành món ăn ngon, đối với toàn bộ Trùng tộc mà nói, cũng là một việc tốt đẹp chưa ai từng nghĩ đến.

Cả viện nghiên cứu, bao gồm cả Kiều, đều vô cùng sẵn lòng trở thành những trùng tiên phong chế biến đồ ăn từ tinh thú phổ thông!

Trước đây, Kiều – Phó sở trưởng Viện nghiên cứu – chỉ nghĩ mình đến tinh cầu biên giới này để an dưỡng tuổi già. Nhưng bây giờ, tâm trạng anh ta hoàn toàn khác. Hoặc có thể nói, từ khi cầm được phần đậu đất mà Cordis làm, rồi sau đó họ cũng được ăn đậu đất trong nhà ăn quân đoàn… Tâm thái của anh ta đã thay đổi từ khi nào không rõ.

Giờ đây anh ta chỉ muốn đi theo bước chân của Cordis. Anh ta từng nghe các nghiên cứu viên đi cùng tướng quân đến nông trường nói rằng, cách Trung úy Cordis xử lý nguyên liệu nấu ăn thực sự tuyệt diệu — ngay cả dã thú hoang vốn bị xem là vô dụng, phải định kỳ dọn sạch để tránh lãng phí tài nguyên, qua tay cậu đều có thể biến thành món ngon. Đôi tay ấy quả thật là thần kỳ.

Khi Kiều hỏi chuyện đặt tên cho máy móc, Cordis hơi sững lại, nhưng nghĩ đến việc họ thường đặt tên bằng dãy số, cậu sợ như vậy khó nhớ, nên dứt khoát tự mình đặt.

“Gọi là Dụng Cụ Xử Lý An Toàn đi?” Cordis tự biết mình không giỏi đặt tên, nói ra mà thấy hơi chột dạ: “Qua máy móc này xử lý, mọi yếu tố không an toàn trên người tinh thú và dã thú đều sẽ bị loại bỏ…”

Cậu nói xong nhìn sang Frappel.

Frappel không có ý kiến, mọi người đều đồng thuận lấy tên đó cho máy móc.

“Chưng cất rượu và giấm cũng đang trong giai đoạn thí nghiệm. Viện nghiên cứu có máy gia tốc, rất nhanh sẽ có kết quả, sau đó có thể hình thành quy trình sản xuất.” Kiều nói với vẻ đầy tự tin: “Chỉ cần có thành phẩm và các bước chế tác, đẩy tiến độ lên một chút là có thể hoàn thành.”

“Thế thì tốt quá.” Cordis không kìm được nụ cười, có rượu và giấm, cậu có thể làm thêm nhiều món mới.

Nguồn nguyên liệu nấu ăn ngày càng dồi dào, đối với nhà ăn mà nói, đó là tin tức vô cùng có lợi.

Cuối cùng chỉ còn lại một quân thư chưa giới thiệu. Thấy ánh mắt Cordis hướng về mình, anh ta hơi mỉm cười, khuôn mặt tròn trĩnh trông rất dễ thương: “Trung úy Cordis, chào ngài. Tôi là Laike, trước đây phụ trách hỗ trợ Tướng quân Frappel trong việc quản lý ngân sách quân phí. Về sau tôi sẽ giúp ngài xử lý một số công việc tạp vụ, ví dụ như thiết lập dây chuyền sản xuất rượu, giấm, hay các khoản chi cho việc vận chuyển và mua sắm nguyên liệu nấu ăn, tất cả sẽ do tôi phụ trách.”

Chỉ cần Cordis đồng ý, cậu chỉ việc đưa ra ý tưởng, sẽ có trùng trong quân đoàn giúp chạy khắp nơi thực hiện.

Trong lòng Cordis thoáng chấn động. Có thêm những quân thư này, cậu thật sự chỉ cần nghĩ như một đầu bếp thực thụ. Nhưng tiếc rằng hiện nay trong đế quốc, nguyên liệu nấu ăn vẫn quá quý hiếm, làm đầu bếp của quân đoàn thì nhất định phải tìm ra loại nguyên liệu thích hợp nhất, còn nhiều việc cậu phải đích thân làm, không thể hoàn toàn ngừng suy nghĩ.

Giới thiệu xong, Frappel nhìn Cordis nói: “Laike cũng có thể giúp cho cửa hàng của cậu.”

“À… nhưng dùng trùng của công cho việc riêng thì không hay lắm.” Tuy Cordis nghĩ trùng này chắc chắn sẽ giúp được nhiều, ví dụ như khi mở chi nhánh, nhưng cậu vẫn giữ vững lập trường không nên lạm quyền.

Nếu thật sự cần, cậu tìm Gist đến giúp còn tốt hơn là nhờ quân đoàn.

Dù trùng đưa ra ý này là Frappel – cấp trên trực tiếp – nhưng Cordis vẫn cảm thấy, mọi người mới chỉ vừa quen biết, những nguyên tắc cơ bản vẫn nên giữ.

Sau khi giới thiệu xong, Cordis nói cho họ nghe kế hoạch tiếp theo của mình ở nhà ăn. Cậu muốn xây dựng một phòng bếp nhỏ để thử món, thu thập ý kiến thực khách nhằm điều chỉnh các món sẽ ra mắt, đồng thời xác định danh sách nguyên liệu, gia vị và vật tư cần mua sắm dự trữ. Tiếp theo là từng bước xem xét thực tế, điều chỉnh theo tình hình nguyên liệu mà quân đoàn có thể mua được.

Nói xong, Cordis nhấc chén trà uống một ngụm.

Buck và Kiều lập tức nói rằng đội họ sẽ nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ được giao, thăm dò tinh cầu mới và thử nghiệm các loại gia vị, sẽ sớm có phản hồi.

Ike và Laike thì bàn bạc hiệu quả về việc mua sắm, vận chuyển nguyên liệu và các vấn đề liên lạc. Với sự hỗ trợ của Frappel, có thể kết nối trực tiếp với cửa hàng Kupher, tạo điều kiện thuận tiện hơn rất nhiều cho họ. Laike từ khi nhận nhiệm vụ mới đã chủ động tìm hiểu các tinh cầu nông nghiệp của đế quốc, còn Ike khi đổi vị trí công tác cũng hoàn toàn tập trung, phối hợp ăn ý. Hai trùng sớm chia sẻ thông tin, trao đổi rất thông suốt.

Laike và Ike nhanh chóng phân chia rõ nhiệm vụ, mỗi trùng đảm nhận một phần, thống nhất thời hạn hoàn thành. Cordis – trùng đứng đầu – chỉ cần kiểm tra kết quả cuối cùng.

Nghe họ trao đổi, Cordis thầm cảm khái: quả nhiên một đội ngũ cần có trùng quản lý tổng thể thật giỏi. Có Laike – trùng thành thạo về tài chính và quy trình – cậu cảm thấy từ nay nhà ăn căn cứ sẽ trở thành một nhà ăn thực thụ, mọi việc sẽ tiến triển thuận lợi.

Khi họ nói xong, Cordis vui vẻ trao đổi thông tin liên hệ, mời cả đội ngày mai đến phòng bếp của mình để nếm thử món mới ra mắt đầu tiên của nhà ăn.

Từ Ike quen thuộc nhất, đến Buck tóc vàng như chó lông vàng, đến Kiều điềm đạm và Laike chững chạc — tất cả đều bừng lên vẻ chờ mong khi nghe lời mời.

Cordis cảm thấy bữa liên hoan đầu tiên của đội ngũ này chắc chắn sẽ vô cùng thành công, tinh thần gắn kết đạt cực điểm.

“Hôm nay tạm thế là được rồi.” Cordis liếc nhìn Frappel một cái rồi nói: “Giải tán thôi, mọi người về vị trí làm việc, mai gặp lại.”

Cả nhóm quân thư đều không ý kiến, ai nấy đều mong đến ngày mai để nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ vừa được phân công.

Nhìn nhóm quân thư đều rất tích cực bước ra khỏi cửa, Cordis cũng khẽ mỉm cười. Khi cánh cửa văn phòng đóng lại, cậu xoay người nhìn Frappel.

“Anh chuẩn bị cho tôi đội này đúng là bất ngờ lớn thật.” Cordis cười rộ lên, chọc chọc tay anh: “Không nói Ike, cậu ta sớm đã được anh sắp xếp qua đây giúp tôi rồi, nhưng mấy quân thư khác anh an bài thế này… có hơi quá mức không?”

Đặc biệt là Laike, nghe qua thôi đã biết vị trí trước kia quan trọng cỡ nào.

Frappel nhìn cậu bằng đôi mắt xanh xám: “Cậu cảm thấy bản thân không quan trọng sao?”

“…Cái đó làm sao mà giống được.” Cordis theo bản năng đáp, rồi bất đắc dĩ cười cười: “Được rồi Frappel, lần sau nói thẳng cho tôi biết đáp án luôn có được không?”

“Được.” Frappel ngồi xuống, hai chân dài bắt chéo lại: “Sắp tới quân đoàn sẽ lấy việc săn giết tinh thú làm chủ, còn kiếm tiền là phụ.”

Cordis khẽ nhướng mắt, nhanh chóng nối kết ý: “Anh định đẩy sản phẩm tinh thú đóng hộp sang các quân đoàn khác sao?”

“Ý kiến hay đấy.” Frappel hơi nghiêng đầu, giọng mang ý cười: “Đó là nhờ cái đầu óc kỳ diệu của cậu. Đội ngũ này sinh ra là để hỗ trợ cậu, giúp cậu nhanh chóng đạt được mục tiêu. Cậu chỉ cần chuyên tâm nghiên cứu là được.”

“Được rồi, sau khi máy xử lý an toàn hoàn thành, có đủ nguyên liệu nấu ăn, làm đồ hộp rất đơn giản.” Cordis cạn lời một chút — sao cậu nói cái gì anh cũng khen là ý kiến hay thế này. Cậu nghĩ ngợi rồi nói: “Vậy ra công việc của tôi vẫn như cũ, chẳng khác gì trước.”

Chỉ khác là, giờ đây cậu nghĩ gì, muốn gì, cơ bản đều có thể thực hiện ngay.

Nghĩ theo hướng khác, trước đây cậu muốn gì thì Frappel, vị tướng quân này, đều tự tay chuẩn bị cho cậu cả. Nghĩ vậy, Cordis bỗng bật cười.

Frappel nhìn cậu với vẻ nghi hoặc: “Vui vẻ như vậy sao?”

Cordis kể lại ý nghĩ trong đầu, mỉm cười nhìn anh: “Về sau nếu thiếu gì thì không thể trực tiếp tìm tướng quân, vậy đãi ngộ của tôi có bị giảm không đây?”

“Cậu vẫn có thể trực tiếp tìm tôi.” Frappel đáp rất nghiêm túc.

Cordis nghiêng đầu, ánh mắt cong cong: “Thật chứ?”

Frappel không đáp, chỉ giơ tay, trong lòng bàn tay xuất hiện một chiếc nhẫn bạc: “Sau này cậu có thể dùng cái này để cất đồ. Dung lượng không gian lớn hơn vòng cổ rất nhiều, cậu có thể bỏ đồ vật của mình vào đây.”

Cordis đã dần quen với việc mỗi lần gặp Frappel đều được anh tặng đồ tốt, nhưng khi được tặng hẳn một vật chứa không gian thì vẫn không khỏi kinh ngạc.

Vật phẩm không gian trong đế quốc, dung lượng càng lớn càng quý hiếm. Tùy tiện đưa cho cậu như vậy, cậu thật sự thấy ngại khi nhận.

Như thể đã đoán trước phản ứng của cậu, Frappel không đợi Cordis mở miệng, liền nhanh tay trượt chiếc nhẫn vào ngón trỏ của cậu, động tác quá nhanh khiến cậu chưa kịp phản ứng. Sau đó anh còn đứng dậy, lấy hộp trà trước đó ra, đem toàn bộ hộp lá trà gọn gàng đặt vào tay cậu.

Đợi đến khi Cordis bị “đưa” ra khỏi văn phòng, cậu đứng ngẩn ra nhìn cánh cửa lớn, trong lòng chỉ có một câu: sao lại mạnh tay tặng đồ như vậy chứ?

“Trung úy Cordis?”

Cậu nghe tiếng phó quan Frappel gọi, lập tức quay lại nở nụ cười: “Tôi không sao, tạm biệt nhé.”

Haizz, đúng là câu nói cũ không sai — “nhận của trùng thì phải gánh chuyện cho trùng.” Cậu nên mau đi làm việc thôi, làm thêm vài món thật ngon, coi như để đáp lại chút tấm lòng của những quân thư luôn dõi theo cậu.